- Được thôi, nếu ngươi đã nói như vậy, ta sẽ thử xem. Bất quá ta cũng nói trước, nếu như ta thành công, ngươi phải để hai chúng ta qua.
Tôi nói với Vô Ưu lão quỷ, An Hồ Tử ở phía sau lặng lẽ kéo tôi một chút nói:
- Lão đại, quá mạo hiểm đi, chuyện này, có thể đi sao? Hắn vừa rồi cũng đã nói, đã có rất nhiều cường giả đã phải táng thân ở Hàn Đàm……
Tôi thấp giọng nói:
- Không có việc gì, chúng ta nếu đã đến đây, tốt xấu gì cũng nên mạo hiểm một chút, bằng không chẳng phải sẽ lãng phí cơ hội này sao?
- Nhưng mà, dù chúng ta có phải phiêu bạt khắp nơi thì cũng có thể sống tốt mà. Hơn nữa có bản lĩnh của cậu, cộng với kinh nghiệm của tôi, đảm bảo về sau chúng ta sẽ không lo bị đói, có cơ hội sẽ tìm kiếm tiếp, nếu không còn mạng, thì không thể……
An Hồ Tử khuyên tôi rất là thành khẩn, Vô Ưu lão quỷ rất là khinh thường nhìn tôi nói:
- Tiểu tử, ngươi nghe cho kỹ đây, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, trong Vô Ưu Hàn Đàm chính là Ngư Long đã sống mấy ngàn năm tại Thanh Minh Giới. Nếu như ngươi muốn đi chịu chết, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản ngươi.
Tôi hơi mỉm cười:
- Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở, nếu như tôi gặp lại Long bà bà sẽ nhất định nói với bà ấy.
Hắn nhướng mắt, quái thanh quái khí mà nói:
- Ngươi đừng nghĩ nhiều, ta nói cho ngươi là vì thấy ngươi da thịt non mịn, nếu chết như vậy thì thật đáng tiếc, nếu như bây giờ ngươi đổi ý, thật ra ta cũng không ngại tiếp tục ăn ngươi.
- Ha ha, muốn ăn ta sao. Không cần phải nghĩ nữa, xương ta rất cứng sợ sẽ làm gãy răng ngươi.
Tôi cười ha ha, cất bước về phía huyền nhai.
- Xương cốt?
Vô Ưu lão quỷ có chút ngạc nhiên, thấp giọng nói thầm cái gì đó. Tôi đoán là hắn đang thắc mắc xương của tôi lấy từ đâu ra, không khỏi buồn cười, nhưng cũng không giải thích với hắn, quay đầu lại nhìn xem An Hồ Tử một chút rồi nói:
- Vô Ưu lão quỷ, sau khi ta đi xuống, ngươi không được gây bất lợi đối với hắn, nếu không sau khi ta gặp Long bà bà sẽ không để yên cho ngươi.
Vô Ưu lão quỷ liếc mắt nhìn An Hồ Tử một cái, hừ một tiếng:
- Loại mặt hàng như hắn đây có cho cá ăn cũng chỉ là hàng hóa hạ đẳng, ta đây mới lười để ý. Ngươi muốn đi thì nhanh lên đi, đừng dong dài nữa. Bất quá ta nói trước, thời gian của ngươi không nhiều lắm đâu, nếu đến lúc màn đêm buông xuống lần nữa mà ngươi vẫn không thể mở ra thông đạo đi ngã ba, hoặc là táng thân trong bụng cá thì ta đây sẽ đem tên này ném xuống cho cá ăn.
- Thời điểm màn đêm buông xuống……
Tôi thấp giọng lặp lại, ngẩng đầu lên nhìn không trung, thắc mắc hỏi:
- Ngươi nói hiện tại đang là ban ngày?
Vô Ưu lão quỷ nhướng mắt:
- Nói nhảm, đương nhiên là ban ngày, nếu như là buổi tối, ngươi cho rằng ngươi sẽ có thể thuận lợi đi tới nơi này sao? Bất quá thời gian ban ngày rất ít, cũng rất ngắn, ngươi mà còn chậm chạp nữa, hừ hừ……
Tôi hơi gật đầu, lại nhìn thoáng qua không trung một lần nữa, sau đó nhìn xuống Vô Ưu Hàn Đàm dưới chân, thở dài. Cảnh tượng trước mắt là trời xanh nước biếc, thác nước kia cũng đẹp không sao tả xiết, thật sự không thể tưởng tượng nổi, đấy cư nhiên là ở Thanh Minh Giới, hơn nữa dưới thác nước kia còn có một ngư long ngàn năm từng cắn nuốt vô số người.
Tôi hít một hơi thật sâu, nghĩ lại cảm thấy thật đúng là đủ kỳ lạ, tôi nhìn An Hồ Tử nói:
- Cậu chờ ở chỗ này, nếu như tôi xong đời, cậu cũng không cần phải lo lắng nhiều làm gì, trực tiếp chạy nhanh đi, có thể chạy bao xa thì chạy, còn có, cái này cho cậu.
Tôi từ trên người lấy ra ngọc bài của cái Người trôi trên sông kia, thuận tay ném cho An Hồ Tử, nói:
- Đây là lúc tôi vừa tới thế giới này, được một quái nhân tặng cho tôi, tôi nghĩ rằng tôi có giữ lại cũng vô dụng, nên tặng cho cậu vậy. Nếu như vận khí của tôi tốt, tới được ngã ba kia thì không nói. Còn nếu tôi xong đời, vậy sau này cậu mà gặp được chủ nhân của ngọc bài này thì trả cho hắn đi.
Tôi đưa ngọc bài cho An Hồ Tử, sau đó không do dự nữa, thả người nhảy xuống Vô Ưu Hàn Đàm!
Nhưng khi thân thể của tôi vừa mới bay lên, bỗng nhiên nghe được tiếng kinh hô của Vô Ưu lão quỷ ở phía sau.
- Trời ạ, ngươi cư nhiên lại biết hắn, sao có thể chứ, ngươi mau trở lại đây, nè……
Nhưng mà lúc tôi nghe thấy tiếng của hắn lại đang ở giữa không trung, đã không thể khống chế bản thân mình nữa rồi. Tôi quay đầu lại theo bản năng thì thấy Vô Ưu lão quỷ chạy tới cạnh huyền nhai, tựa hồ muốn kéo tôi lại, nhưng đã quá muộn, ầm một tiếng, tôi đã rơi vào bên trong Vô Ưu Hàn Đàmg……
Độ chênh lệch giữa thác nước và Vô Ưu Hàn Đàm này cũng chỉ khoảng hai mươi thước, tôi còn chưa kịp nghĩ lại thì đã rơi vào trong nước, trong nháy mắt thân thể liền tiếp xúc với nước lạnh lẽo, tôi nhịn không được rùng mình một cái, sau đó mở mắt ra lại phát hiện nước trong hồ cư nhiên trong suốt như vây, tôi đang ở trong nước lại không cảm thấy hô hấp có chút khó khăn nào, thật giống như là cả người đều dung nhập vào trong nước vậy.
Cảm giác kỳ lạ này khiến tôi kinh ngạc, nhìn xung quanh một chút, cũng không thấy có đồ vật gì khác thường. Tuy hồ nước không được xem là lớn nhưng nước lại rất sâu. Tôi nhìn xuống dưới nước chỉ thấy một mảnh đen tuyền, cũng không biết dưới đó rốt cuộc là gì và đến tột cùng là sâu bao nhiêu. Sông Vô Ưu này đã chảy xuống đây ngàn vạn năm rồi, tất nhiên sẽ có thứ được giữ lại, mà sông Vô Ưu vẫn cứ chảy không ngừng.
Tôi âm thầm cảm thán thế giới thật kỳ diệu, đồng thời đánh giá khắp nơi, chỉ thấy hồ nước đẹp và tĩnh mịch, tựa hồ cũng không có quái vật gì ở trong nước.
Kỳ lạ, không phải nói là có ngư long ngàn năm sao? Lòng tôi vừa nghĩ vừa nhìn xung quanh khắp nơi, xác nhận không có quái vật nào cả, trong lòng không khỏi mừng thầm. Chẳng lẽ tôi lại may mắn như vậy, tên kia hiện tại đang ngủ sao? Hay là nói ngư long ngàn năm kia không có hứng thú gì với thân thể này của tôi, có khả năng người ta chỉ thích hồn phách thôi.
Như vậy là tốt nhất, tôi nhanh chóng phân biệt phương vị, lắc lư tay chân, bơi ở dưới nước, hướng về phía mảnh sương mù mông lung ở phía trước.
Trước khi tôi nhảy xuống cũng đã xem xét qua, phía sau đám sương mù hẳn là thông đạo để đi tới ngã ba.
Tôi đang ở dưới nước, nhìn sương mù phía trước, không ngừng suy nghĩ mặt sau kia rốt cuộc là một nơi thế nào. Vô Ưu lão quỷ nói rằng nếu như tôi có bản lĩnh thì tự mình mở ra thông đạo, như vậy chỉ sợ là muốn qua cũng không đơn giản, nhất định có lá chắn gì đó, hoặc là kết giới phong tỏa tại cửa ra thông đạo.
Dù sao thì đây cũng là cửa ra vào của hai giới, tuy rằng không biết đã bị phong bế bao lâu, nhưng theo lời của Vô Ưu lão quỷ hẳn là đã ít nhất ngàn năm trở lên không có ai đi qua rồi.
Tôi ở đáy đàm chậm rãi bơi về phía trước, đồng thời cẩn thận cảnh giác xung quanh, dần dần khoảng cách đến đám sương mù mông lung kia càng ngày càng gần, mà dòng nước ở chỗ này cũng nhẹ nhàng hơn, tôi quay đầu lại thì thấy mình đã dần dần cách xa dòng nước xiết.
Bên tai tôi không thấy bất cứ thanh âm nào, chung quanh là một mảnh yên tĩnh, tôi ổn định tinh thần, quay đầu, tiếp tục bơi về phía trước.
Bỗng nhiên, trong nháy mắt khi mà tôi xoay người, trong sương mù phía trước hình như có kim quang to bằng nắm tay lập loè lên một chút, nhưng khi tôi quay đầu lại nhìn thì vẫn là sương mù mờ mịt và bọt nước cuồn cuộn, còn lại cái gì cũng đều không thấy.
Lòng tôi kinh hãi, thầm nói không ổn, Vô Ưu Hàn Đàm này tuyệt sẽ không để tôi đi qua dễ dàng như vậy, cái đang âm thầm ẩn giấu kia, chẳng lẽ chính là……
Ngư long ngàn năm, thành thật mà nói thì tôi cũng không biết nó là cái gì. Từ trước đến nay tôi cũng chưa từng nghe nói qua cái tên này. Mà lúc này dưới Vô Ưu Hàn Đàm lại đang có một sinh vật đáng sợ trong truyền thuyết. Tôi không biết thứ này rốt cuộc đang ở đâu, cũng không biết nó sẽ tấn công tôi hay không, nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Tôi theo bản năng nắm thật chặt Huyết Ngọc Ban Chỉ trên tay, nhưng vào lúc này tôi lại phát hiện trên mặt của Huyết Ngọc Ban Chỉ xuất hiện một tia hồng quang mỏng manh, tựa như một đoàn tơ máu vậy, dần dần trôi đi trong hồ nước.
Ủa? Đây là chuyện gì?
Lòng tôi hơi ngạc nhiên, có chút sửng sốt……
Nhưng vào lúc này!
- Xuy……
Sương mù trước người đột nhiên bị nước khuấy động, một bóng đen khổng lồ đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi!
Tôi sửng sốt, nương theo ánh sáng yết ớt trong hồ nước, tôi thấy rõ đây là một con quái thú khổng lồ, đầu như cự mãng, thân như cá lớn, vảy quanh thân dày đặc, xung quanh còn có quầng sáng màu tím đen mờ ảo. Chỉ phần thân thể lộ ra ngoài thôi đã vài thước rồi, đang còn có ít nhất hơn phân nửa thân thể còn lại đang chìm trong nước.
Cừ thật!
Tuy rằng tôi đã sớm có chuẩn bị, nhưng bất ngờ nhìn thấy đồ vật đáng sợ như vậy, trong lòng vẫn là có chút luống cuống, chiêu thức chuẩn bị nửa ngày đều chuẩn bị phóng ra, tôi nâng tay, hồng quang trên Huyết Ngọc Ban Chỉ lóe lên, muốn viết ra một cái phá tự quyết.
Chỉ là……
Lòng tôi vừa động, liền thấy trên Huyết Ngọc Ban Chỉ là một mảnh huyết vụ tràn ngập, tức khắc làm mơ hồ tầm mắt tôi.
Nguy rồi!
Tôi cư nhiên lại quên mất, máu ở trong nước không thể ngưng tụ thành hình……
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo